Hôm nay, tiếng trống tan trường vang lên thật khác. Không còn là sự vội vã về nhà, mà là bước chân ngập ngừng chẳng muốn rời xa. Đây là ngày cuối cùng chúng mình được hít thở bầu không khí tại ngôi nhà cũ, trước khi Nhân Chính tạm khoác lên mình “tấm áo mới”.
Tạm biệt những dãy hành lang đầy nắng, những mảng tường rêu xanh chứng kiến bao kỷ niệm và cả những góc quen mà chúng ta từng ngồi cười đùa. Trường có thể cũ đi, nhưng ký ức ở đây luôn mãi mới.
Cùng nhìn lại những khung hình cuối cùng của “Nhân Chính xưa” nhé. Chúng mình đi để trở về, và ngày trở về chắc chắn sẽ rực rỡ hơn bao giờ hết!









